Văn học nghệ thuật
Home Văn học nghệ thuật
MIÊN MAN HOA DẠI
Em đã nhổ đi trong mảnh vườn của tôi những khóm hoa đại
Mà không biết rằng
Tôi thường vấp ngả trên những luống hàng thẳng...
“Ghế Đá Chiều Rụng Lá”
Có còn vết thương nào đâu
Mà ngồi khoét dĩ vãng
Có còn nỗi đau nào đâu
Mà ngồi vuốt thương đau
Những vết sẹo đã liền da
Vẫn...
VẮNG
Bỗng một ngày ta thấy vắng ta
Những chuyện cũ sẽ trở thành mới cả
Bao người quen sẽ là người xa lạ
Nắng khác hơn nhiều
Gió...
NUÔNG!
...Muốn neo bến nước đầu làng
Để khi em gọi đò ngang...
Thì chèo!
BỮA ẤY TRĂNG CHAO
Lâu rồi không 7 chữ!!!
BỮA ẤY TRĂNG CHAO
Phải chăng trong mùa sương khói ấy
Em đã thu rồi…
Em đã thu rồi…
Mà ta thì còn quá hạ
(Nắng vẫn cháy đổ tùm lum...
Prempida- Penision- Gác Trọ Linh Hồn (thơ)
Đã đến khi nói rằng rất là mỏi
Cũng là lúc không thấy mệt bao giờ
Chính lúc đó nơi giữa vòm "Bụng Mẹ" *
Thượng Đế...
TÓC YÊU (Lục Bát)
chưa từng mượt mỡn độ tình
nên tìm bữa tóc rình rình vuốt yêu
cũng vì...
“MÙA XUÂN VỪA NHÚ”
Đã có lúc anh muốn quì xuống trước sự nhu mì thầm lặng của mùa xuân vừa nhú
như thể được cúi gập trước lòng...
“19.08.17”
....tiếng chim hải âu đứt ngang giữa lưng chừng gió
ngọn cờ trên đỉnh cột buồm không phần phật như cười nữa
chỉ có con dã...


































