Văn học nghệ thuật
Home Văn học nghệ thuật
GẬT SUÔNG
lần em hỏi: Rứa chừ răng?
trần thân giữa cuộc nhọc nhằn anh bơi
...sau hỏi tiếp: Rứa răng rồi?
cắm sào bến đợi anh ngồi gật...
“09.12.16”
Một ngày khắm khảy ta đi
em như giọt vãi trên ly nước đầy
rồi ngày líu đíu về đây
nghe hung tin phía roạc phai đáy...
THÌ THỜI…
thì em bung lụa thênh thang
thì anh bung nẹp vẫn tàn tàn vui
sá chi một phát thụt lùi
nhường em mấy bước khỏi vùi dập...
Cái Hố
cái hố nào mà không có đáy
(chỉ vì lấp không đầy mà người đời gọi là không có đáy)
cái hố ngày lấp không đầy bằng...
Chấm…Chấm…Chấm…Xuống Hàng, (Mở- Đóng Ngoặc)- THƠ
... Và bây giờ (Tức là hiện nay...hì..hì...)Nắng......cũng nồng nàn hơnMưa...... cũng nặng hạt hơnGió...... cũng dào...
Em đã thu rồi…
Em đã thu rồi…
Mà ta thì còn quá hạ
(Nắng vẫn cháy đổ tùm lum...
“Tiếng mưa rơi”
Mình thi thoảng cũng lọ mọ vẽ vời chút đỉnh. Hôm nọ tưởng tượng về mưa bão Miền Trung có phết một phát sơn...
LỤC BÁT THEO “BẦY”…
Vào khoảng những năm 2009 đến 2011, thời đó là độ khó khăn, lâu lắm không được về Cố quận, nhớ quá...
RỨA THÔI LỤC BÁT
ngày như một đọi canh thừa
cái ôi đường cái nước chua chua mùi
mùa không...
LÂU KHÔNG TÁM
Vùng nhục thể đã mấy lần sơ khởi
Mà hàm ân kén chưa đủ tơ trời






























