biết rồi. Em đã không tôi

tôi khoanh khố lá chạm môi nắng tàn

vay con chuồn ớt bay ngang

chút cay nêm đậm lại làn mắt chua

chiều nay dựa liếp phên thưa

cười cười thiếu chát giữa mùa chè xanh

biết rồi. Em đã thị thành

tôi loanh quanh nhớ cái nhành mồng tơi

lạy chiều bông cải về trời

ngày mai rụng xuống cho tôi nhuốm vàng

trầu cau cuối nẻo nhân gian

đội lên động hú gạ hàng cây mơ

em gieo hạt lẻ vật vờ

tôi sum sê cả bến bờ ngây ngô

chiều nay dựa liếp phên thưa

tôi còn nguyên cả bốn mùa xanh em

em rơi một thoáng cũ mèm

mới tôi tận cõi chưa quen nụ cười

chỉ cần vài tiếng buông lơi

tôi say tít tắp cạn lời lời bùa mê

em như đồng cũ tôi về

nhặt câu nghé ọ dạm thề cỏ may

xin em chút cuối đuôi mày

cho rau răm lại liếc cay cuối mùa

chiều nay dựa lớp phên thưa

em như gió đắng lạnh lùa qua tôi…

29.10.11

Thuận Nghĩa

Comments

comments

SHARE