Home Ký sự MANTODIANA

MANTODIANA

3
0

1

Có nhiều giả thuyết. Không phải là thuyết âm mưu. Mà là giả thuyết khoa học thực sự. Họ cho rằng con bọ ngựa không phải là côn trùng của Trái Đất.

Căn cứ vào hình dạng và cấu tạo đặc biệt của bọ ngựa. Họ nói, bọ ngựa là những sinh vật ngoài Vũ Trụ đưa đến.

Mà quả thật, đúng là như vậy. Nếu bạn quan sát, và nhìn thật kỹ một con bọ ngựa, bạn sẽ thấy lập luận trên có cái lý của nó. Vì hình dáng của bọ ngựa không khác gì hình ảnh về những sinh vật ngoài Hành Tinh mà trí tượng tưởng con người đã phác họa ra, và xây dựng lại trong các bộ phim phiêu lưu, giả tưởng.

Nhưng hình dáng và đặc điểm cấu tạo của bọ ngựa vẫn chưa phải là điểm nhấn nhá quyết định cho giả thuyết này. Mà điểm cốt lõi để giả thuyết này có chỗ đứng trong giới khoa học tự nhiên, đó là chuyện tình độc đáo, kinh dị của loài côn trùng kỳ lạ này

…Khi đến mùa sinh sản, bọ ngựa cái phát triển lớn hơn gấp nhiều lần bọ ngựa đực, và thường có bộ cánh sặc sỡ hơn bọ ngựa đực. Và cái đặc biệt là bọ ngựa cái có tiết ra một loại hoạt hương rất kỳ lạ, có thể quyến rũ được bạn tình cách xa hàng ki lô mét tìm đến.

Thông thường, một con bọ ngựa cái có thể quyến rũ hàng chục con bọ ngựa đực trong cùng một lúc. Và con bọ ngựa cái sẽ rất điềm nhiên, xoè cánh đánh càng để xem trận huyết chiến tranh bạn tình của các con bọ ngựa đực. Cho đến khi chỉ còn một con bọ ngựa đực sống sót, nó mới chọn con ấy làm bạn tình cho mình.

Vẫn chưa… đó chưa phải là cái cái dã man nhất của giống cái ấy đâu. Điều kinh dị nhất chỉ xảy ra trong quá trình giao hoan, truyền giống. Khi chàng bọ ngựa đực đang đạt đến đỉnh cao của cuộc giao hoan, đang mơ màng trong ánh sáng mỹ miều của tình yêu. Thì lúc đó nàng bọ ngựa cái mới bắt đầu cuộc hoan lạc của mình. Đầu tiên là nàng quặp đôi càng đầy móng vuốt đinh ba của mình vào cổ chàng, rì riết xiết chặt chàng, rồi từ từ ngoạm đôi hàm sắc bén của mình vào đầu chàng…rồi thông thả đánh chén luôn cái đầu đã bị cắt lìa.trong sự rung râu khoái lạc.

Giống bọ ngựa có một hệ thần kinh thực vật cực kỳ dũng mãnh. Những chàng bọ ngựa đã bị chén mất đầu rồi, nhưng phần thân còn lại vẫn còn giãy giụa, uốn éo không ngừng, vẫn tiết sinh lực cho cuộc truy hoan cho đến hết. Cho đến nay, các nhà côn trùng học vẫn chưa xác định được, sự giãy giụa cuối cùng của bọ ngựa đực trước khi con cái đánh chén hết phần thân còn lại của nó, là sự thăng hoa của tình yêu hay là sự giãy chết tàn khốc.

2

Hồi đó, cách đây cũng chưa lâu, tôi bị rơi vào một thảm cảnh tinh thần rất tệ hại. Gần giống với tình trạng của căn bệnh tâm thần phân liệt thể kinh sợ Phụ Nữ.

Cũng có thể là do đã chứng kiến hay trải nghiệm, và cũng có thể là do một nguyên nhân vô hình nào đó. Xin lỗi, quí cô và quí bà nhé. Hồi ấy, tôi nhìn chị em với ám ảnh của nỗi sợ hãi trước sự huỷ diệt khốc liệt của bom nhiệt hạch.

Và căn bệnh này của tôi ngày một trầm trọng. Trầm trọng đến mức khi nghe một Phụ Nữ nào đó bàn đến chuyện tình yêu là tôi lại lên cơn động kinh, ói mửa, co giật và ngất xỉu. Tôi bị bác sĩ chỉ định phương pháp trị liệu là cấm giao tiếp và cấm nhìn Phụ Nữ.

Tôi cứ nghĩ, vậy là đời tôi coi như chấm hết. Và quả thật nó sẽ chấm hết nếu tôi không được gặp Mantodiana.

Khi cơn khủng hoảng tinh thần của căn bệnh quái đản này của tôi đang lên đến đỉnh điểm. Thì tôi không còn biết đi đâu và làm gì được nữa. Ngoài thời gian ngồi xé lá dán tranh ra, tôi chỉ biết đi đến kè biển vắng, ngồi ngắm sóng lao xao.

Chính trên kè đá đó tôi đã gặp Mantodiana. Nàng đến như một phép mầu của Tạo Hóa. Vì đó là người Phụ Nữ đầu tiên trong thời gian tôi bị bệnh không đưa đến cho tôi cảm giác tởm lợm, ói mửa, và lên cơn động kinh vì hoảng sợ.

Tôi không biết Mantodiana là ai, bao nhiêu tuổi. Chỉ biết cô còn rất trẻ, rất xinh đẹp và hiện đang là một nhà nghiên cứu về côn trùng học.

Tôi không muốn mô tả nhiều về nhan sắc của Mantodiana. Vì ngôn ngữ diễn đạt của loài người sẽ không bao giờ có thể mô tả được nhan sắc thiên thần ấy. Tôi chỉ biết là tôi như bị chết đuối trong biển hồ lai láng huyền diệu của đôi mắt nàng. Trong sự mẫn tiệp trang nhã và lộng lẫy của trang phục nàng.

Chúng tôi không nói chuyện với nhau nhiều. Thỉnh thoảng chỉ hỏi nhau những câu rất băng quơ. Chủ yếu là chúng tôi ngồi tựa vào nhau, im lặng và lắng nghe tiếng sóng vỗ từ muôn trùng vọng lại.

Hạnh phúc vô biên ấy của tôi không kéo dài được bao lâu. Chỉ kéo dài cho đến hôm Mantodiana âu yếm nhìn tôi và say đắm nói: ” Anh có nghĩ là chúng ta như người ngoài hình tinh đến trái đất này không nhỉ”. Nghe Mantodiana nói vậy. Tự nhiên bộ não của tôi quay cuồng những hình ảnh tưởng tượng. Tôi tưởng tượng ra hình ảnh của những sinh vật Vũ Trụ giống hình ảnh của con bọ ngựa. Và mặt tôi tái mét lại. Tôi ôm tay giũ lấy đầu mình và loạng choạng chạy biến vào trong phố.

Từ hôm đó tôi không đến kè đá nữa. Tôi sợ.

Rồi một hôm tôi mệt mỏi nằm mê ngủ. Tôi thấy Mantodiana hiện ra trong giấc mơ. Nàng phờ phạc, tiêu điều, rũ rượi. Như không còn sức sống nàng thều thào nói với tôi: ” Sao anh không đến tìm em, em chờ đợi anh như chờ đợi cả muôn kiếp, bây giờ không còn chờ được nữa, thôi em đi trước đây, nếu có duyên mình sẽ gặp lại ở trên ấy nhé”.

Tỉnh giấc, tôi thấy mình hụt hẫng như vừa mất mát một cái gì đó rất hệ trọng. Lòng trống trải và bồn chồn ray rứt. Tôi lẩn thẩn mò ra kè đá.

Biển chiều vắng lặng, chỉ còn tôi và kè đá lạnh tanh trong hoàng hôn. Tôi buông tầm mắt ra xa, thăm thẳm nhìn vào vô tận. Tôi buồn rười rượi, chán nản buông xuôi hai tay mân mê kè đá. Tay tôi bất chợt gặp một cái gì đó là lạ. tôi cúi xuống nhìn. Toàn thân tôi nổi gai ốc. Trên kè đá, nơi bàn tay tôi đang mân mê có xác một con bọ ngựa đã chết khô.

(Trích trong “Dưới Tán Rừng Huyền Thoại”. Tập truyện của Thuận Nghĩa)

01.05.17

thuận nghĩa

SHARE