Có người khẳng định Lão phu không biết Yêu. Lại có người nói Lão phu không hiểu Đạo. Nay rằm khuya thức rảnh, Lão phu biên tập sơ sơ lại 10 bài Lục bát gọi là „Kinh Em Thập Tụng“ (Tụng Em) đọc thay cho câu trả lời…
1
Trời mù tôi cũng mù tôi
thâm thâm lá rụng rớt lời nắng phai
mù trời lóa một thành hai
em, tôi: ai đã rõ phai hình hài
soi mình một niệm thiện tai
như trăm kiếp trước còn dài tới nay
mù trời ngửa chẳng thấy tay
nắng luồn xâu sợi chỉ ngày vá đêm
bồ đoàn nhấp nhổm tơ mềm
ngả nghiêng vì một nụ hiền ngày xưa
chiều nay quì trước sân chùa
mù tôi mù cả một mùa tịnh chay
chiều nay trắng dã mắt ngày
nghe lời chém gió vẫn say chót mình
nén em thắp giữa bồng bềnh
khói yêu vẫn cuộn vào mênh mông tình
trời mù, mù cả chông chênh
mắt cay lá lóa trên nhành tịnh không
em còn ở mãi xanh trong
anh màu thu vữa dưới dòng cạn khô
vàng trời mù úa cơn mơ
gió chiêu hồn lá nắng phờ phạc mây
anh chưa tô được mi gầy
vuốt chưa nuốt sợi thơ ngây mái buồn
lấy hoàng hôn để thước khuôn
đo chiều mạc định nguồn cơn mấy bề
mù tôi mù cả suối khe
mù nơi cố quận cõi về mù tăm
em còn ở phía ngàn năm
tôi còn lận đận phía trăn trở mùa
kinh trầm niệm giữa nhặt thưa
phanh cơn gió chướng để lùa heo may
dù cho trắng dã mắt ngày
vẫn nương cỏ dại để lay hương đồng
trời mù, mù cả vô cùng
mù tôi mù tận muôn trùng mùa em.
2
Gặp nhau thời buổi hom hem…
sót còn e lệ lèm nhèm mắt quen
gác duyên tiền kiếp rẽ quên
phấn hương mượn độ nhang đèn tô môi
gặp nhau muôn sự đã rồi
lần tràng hạt ngược đợi hồi chuông tan
vay em một đận ngút ngàn
trần thân cũng kệ để tràn chân mây
anh từng tận cuối đuôi mày
đầu môi giờ đổi bữa chay cuối mùa
gặp em mới biết là chưa…
tình non tráng lệ đời thừa vô duyên
vén tìm nơi phía nhãn tiền
nhân nào gieo kín rộ miền tương tư
quả đau chín nẫu niệm từ
nhịn hơi lùi phía mịt mù đợi em
gặp nhau mới biết đã quen
ở trong tiền kiếp mấy phen ngược đường
bây giờ tròn độ trăng suông
chung mâm gắp miếng thèm thuồng tái lai
thì thôi còn nhánh liên đài
gắng om lấy hạt ươm cài mùa sau
thì thôi hương dậy từ đau
trả em lại cả ngày sau nhãn tiền
3
Vay em một chút hồn nhiên
mang vào trong độ tọa thiền tìm Không
trả em lại mớ bòng bong
cái hôm lỡ gặp đã thòng lọng đau
bổ ba chẻ sáu cũng cau
bạc vôi khéo quệt thành màu son tươi
nhão duyên têm lại nụ cười
khay tình độn đổi mâm lời đãi đưa
thực ra xưa đã tà lưa
gừng cay nay bội chín mùa. Còn hơn!!!
quá tin em mới tủi hờn
xin đừng cơm nguội khi còn sắn khoai
dù giờ thấu ngộ giêng hai
vẫn còn thất bát dài dài tháng năm
ba mươi phải nghĩ tới rằm
cậy hồng lỡ bán đừng nhằm mít xơ
để anh dạy nét ơ hờ…
em chắp sửa lại chữ “Chờ” cho sau
bổ ba chẻ sáu cũng cau
hà chi lấy cớ vò nhàu vạt khuya
còn duyên còn lối đi về
còn vương nặng nợ còn mê vật vờ
4
Cho dù mấy cuộc tình cờ
chỉ là mây gió vu vơ cạn cằn
lỡ vương víu độ thâm căn
ôm dòng cố đế khỏi trăn trở mùa
trăng nào ai bán mà mua
nguyên ân tình thẳm vẫn chưa nẻo về
cam tuyền còn tận sơn khê
ruỗi rong mấy núi chán chê mấy đèo
lá người gió cũ còn treo
vườn hong núm nắng dưới veo vẻo ngày
mặt hồ gợn vạt sóng cay
cánh con chuồn ớt phải trầy trợt bay
một ngày tự tại một ngày
một giây tự tại một giây đủ rồi
đâu cần đạo mạo buông trôi
đâu cần y bát vàng lời Tỳ Kheo
gặp cao cũng cứ đạp trèo
gặp sâu cứ xuống gặp treo níu về
gặp nơi tan tác tứ bề
khươi trong vụn vỡ nhặt lề uyên nhiên
sá gì mấy nẻo thuyền quyên
tâm an độ xác đâu miền Tịnh Không
tử sinh sinh tử xuôi dòng
khởi Sắc là Giới tạc vòng Chân Như….
lả lơi lẻo mép hạnh từ
khua ba tấc lưỡi ất ơ dối lòng
vo ve đâu kể bồ hong
mằn hăn chập choạng cũng vòng vòng vo
loong toong một bữa phổi bò
ngẩm thương thân nhện đắn đo ổ nào
tòng teng trên vách cao cao
cũng là đất nhoét từ ao đưa về
cho dù ria diếc râu trê
khác chi chạch lủi dưới sề bùn tanh
chung nhau chân ruộng rành rành
vảy hay không vảy đành hanh làm gì
ngày cò sải cánh bay đi
mới hay tôm tép thậm thì nước non
hỏi nom ruộng cạn có còn
nồm nam dạo trước xé luồn bấc nay
bờ gần ngả đẽo bắp cày
nêm con cá đội cho tày mùa xa
um um vun mấy gốc cà
hóa ra rảnh hẹ đã qua vườn người
khua chiều khóm mía tà lơi
lịm đưa kiếm lá lóng trời tiện sao
thít tha xốp bã hít vào
hình như cắn xé mới trào ngọt ngay
hôm nao lỡ độ cầm tay
khô buồng cau ế trầu cay úa giàn
nhớ nhau vạch lại ô quan
bốc lên nhúm cuội sẻ san tuổi hồng
đâu rồi thuở tập tầm vông
chí chềnh nắm mở cạn lòng tay xưa
chợt mình bạc dại bốn mùa
mắt trầm cổ lụy. Dạ thưa với đời!
5
Bao người cũ đã mới rồi
chỉ còn em vẫn kín thời ngày xưa
đèo heo mấy bận mút mùa
mờ môi hút gió nhặt thưa nụ cười
bao người đã bỏ cuộc chơi
riêng em nhặt nắng cuối trời ra hong…
bò hóc mắm ủ lòng tong
để cho bò tó ấm cùng hốc hang
bao người miếng ngập giữa làng
hạt mè hột đậu em rang đợi người
trúc xinh đình rộng phỡn phơi
em tôi lặng chín cả thời xưa nay
không lời gửi cuối đuôi mày
mà nghe đến tận ngất ngây mùa màng
không lời yểm dụ kim thang
em tôi bí rợ tập tàng hồn quê
em tôi cõi mộng. Tôi về…..
thương nồi cơm nguội đau lề ngõ rêu
một đời mộng ước lêu bêu
nên ngồi rối ắm lều phều khói nhang…
6
Thì ngồi quán tưởng cơn buồn
biết đâu như cánh chuồn chuồn báo mưa
bay cao, bay thấp, bay vừa…
được lơ lửng giữa tầng thừa thải nhau
thì ngồi tụng niệm nhiệm mầu
sông kia bắc trước nhịp cầu tái sanh
kiếp sau nghiêng mạn thuyền tình
vớt câu hò cũ thả dập dình trôi
thì ngồi, ừ biết đang ngồi
biết nhang khói đã đến hồi khói nhang
bồ đoàn nhấp nhổm câu tàn
bài thơ chẳng nỡ bỏ ngang giữa chừng
thì ngồi lần chuỗi dửng dưng
khỏi đay nghiến với một vùng ăn năn
khởi duyên đã bén tục trần
nên em trọn đủ cả phần Bồng Lai
chắp tay đảnh lễ tóc dài…
vì em đã hóa đền đài linh thiêng
thì ngồi đại định nhập Thiền
quán môi cũng đến được miền Vô Ưu
có từng tận đáy vực sâu
mới hay cánh nhạn trên đầu còn giăng
thì ngồi ở giữa lằng nhằng
mới hay nhí nhố hơn đằng giả chay
thì ngồi nhặt vụn vỡ ngày
lượm đêm ghép lại cho tày gang yêu
lỡ mai nhạt bữa Kinh chiều
đem đo lại thuở biết chiều chuộng nhau
rồi hôm thấy bóng Tỳ Khưu
áo tràng mượn nếp chưa nhàu che thân
thì ngồi khươi khảy hà rầm
lắng thiên hạ nổ tẩy trần tục ta
một mai ở giữa hải hà
khỏi đo vô lượng gần xa thế nào
thì ngồi…hấp thấp…cao cao…
cánh chuồn hay cánh cào cào rung rung…
7
Ngày chưa cạn ráo mạch rừng
mà em tai mắt đã bừng bừng dong
nọ vuốt tóc nay se lòng
đau khan cò gáy nổ tròng khỉ ho
bỗng nhiên nơi bữa như tờ
nụ em tuồn tuột nảy bờ hồn nhiên
phát ôm quả báo nhãn tiền
hong hơi tự tại đắp miền phong lưu
em như một nét oan cừu
vẽ anh tuyệt cảnh phiền ưu cuối mùa
tình chưa…đã chớm cuộc thua
cuốn nơi thèo lẻo lùa nơi bầy hầy
bởi mắt đã rối tóc mây
nên môi mới nứt nét ngày khô queo
núi đâu khỏi uổng công trèo
sông nào đỡ tủi mái chèo ngược xuôi
một mai khi nhếch nụ cười
quai không mắc cạn những lời suối khe…
em như cõi mộng ru về
thốn môi rụng cả te he núi đồi
8
Là tôi tự giả biệt tôi
tôi dang tay vẫy tôi người ra đi
hình như chùm lá thầm thì
trái xoài non nắng xanh rì vào quên
là tôi như nắm tay em
tay mình tôi lắc nuột mềm mùa xa
để cho gió cũng mặn mà
núm mây nhễu giọt ta bà vào nhau
là tôi tự ngắt nhánh đau
từ trong bụi nhớ kiệt màu mắt nhung
hình như tôi đã khùng khùng
ôm gốc khế mục ước chùm ngọt xưa
là tôi giữa cuộc chơi đùa
tôi từ hậu đậu tôi đưa tôi về
về nơi biệt xứ xa quê
để tôi tôi tiễn tôi phê phê buồn
là tôi chảnh choẹ môi buôn
tôi son gác tía tôi chuồn chuồn bay
cũng tôi vẽ cát đuôi mày
cũng tôi sóng cuộn cái ngày lỡ em
là tôi tôi tự làm quen
tự tôi đắng nhớ khi then cửa cài
cũng tôi mở cánh ban mai
tôi chào em ạ bên ngoài gió đưa
là tôi tự đến mút mùa
mót nơi chân rạ cáy cua độ tình
đợi ngày sót chút lung linh
em đi rớt lại cho mình biết yêu…
đã nơi vượn hú vạc kêu
cứ trêu gió bỏi cứ khều vạt non
mỗi khi tai mắt vẫn còn
vẫn mơi lồng lộng vẫn lòn thênh thang
mai đây gốc chiếu giữa làng
có cơ chém gió tình tang với đời
có cơ múa mép khoe môi
ngàn câu phổ thuyết vạn lời rỗng kêu
9
Thèm màu vạt áo Tỳ kheo
bước chân định hải đành theo nắng về
như rằng nhầm độ sơn khê
mới hay tuổi rụng bên lề ruổi rong
như rằng…có có…không không
nên chăng mộng mị lạc dòng vô minh
tình hình vậy đó tình hình
đằng chuôi em nắm lưỡi tình tay tôi
chuỗi đau một bữa kê ngồi
tụng câu mặn nhạt chót lời vụng đau
tuỳ duyên đến tận muôn sau
y chưa kịp quấn đã cầu gió bay
xưa lần trắng dã mắt ngày
giờ đêm cũng bạc giữa loay hoay mình
ừ rằng chân nhịp rung rinh
chẳng qua khỏa lấp cuộc tình tréo ngoe
ừ rằng vụn nát toè loe
mới hay trang rách giữ lề làm chi
ừ rằng bất khả tư nghì
thì tay thõng giữa sân si với người
cho dù rạc mấy đoạn đời
còn đôi câu kệ vài lời thiện lương
có đi mới rõ độ đường
lỡ miền chay tịnh còn nương chuông rè
mai kia về với suối khe
gió ru bạt hết chán chê buông tuồng
hỏi màu nào chạm môi suông
để tô tuổi hạc quá trường nhạn không?
10
Và rồi dưới gót phiêu bồng
nấc yêu chạm với phập phồng trăng non
giữa nơi hai ngả mất còn
bên nào là chỗ khỏi mòn mỏi nhau?
anh…em… ai cuối đường đau
ai bờ mộng mị ai nhàu bến tơ
nốt yêu khảy lở vạt chờ
cung nồng gõ nhịp ất ơ màu tàn
Giới nào ràng được chứa chan
Định nào buộc nổi đại ngàn mênh mông
đừng mơ tuệ khải muôn trùng
kẻo ngày rối rắm giữa lùng bùng sau
Giới nào bạt gió buông sầu
Tuệ nào đại định vó câu chập chùng
bữa về ngạn hẫng mông lung
thả câu khát vọng ươm vùng thạch nham
bữa về hội hoá mây ngàn
giữa trùng dương ngộ hợp tan mấy thì
nhấc làn chánh niệm thiên di
thả trên sóng nhẹ để trì trọng yêu
bữa về ngọng nghịu giấc chiều
lỡ kê gối mộng đành thều thào: Em!
biết là vạn đại cũ mèm
vẫn buông ái ngữ để tèm lem phê
biết buông là đã chán chê
biết thư là đã ê hề đó đây
vậy nên hây hẩy mắt đầy
tịnh nơi má mọng độ gầy vai xuôi
và rồi nguyên thủy nụ cười
quán em đảnh ngộ phương trời hư không.
Thuận Nghĩa



























