Miền phiên lệ lẩy đôi lần biếng nhác

Bữa so dây xin hẹn lại cung đàn

Chưa qua khỏi nốt trầm vương hệ lụy

Thì cần chi rung nhấn phía chứa chan

Xin hẹn lại một ngày kia mùi mẫn

Màu son môi lá đã đẫm trong chiều

Chút miên dại em cài nơi tóc rối

Đủ cho anh lừng lựng để phiêu diêu

Xin hẹn lại nét mày tô diễm tuyệt

Vệt cọ chiều đâu lúng liếng màu xưa

Chuỗi hư vô lẽ nào còn lần ngược

Níu chuông ngân che lại phía gió lùa

Bỗng như thể nhoè trong mùa khốc khách

Chén tương giao rót trĩu cả ngày tìm

Thôi thì vậy căng lại miền dúm dó

Cho đủ đầy tràn kín phia Đức Tin

Miền phiên lệ dây chùng nơi cung lạc

Phím hàm ân sương khói quấn khuôn tình

Nốt niệm tưởng rơi vào chiều vỡ nát

Tiễn xưa về đến phút cuối lặng thinh

Cho một bữa khuất mình trong màu lá

Để nương nâu chiêm nghiệm áng thu tàn

Khi có thể trước vầng trăng cúi tạ

Nghiêng một thời tròn trịa bái dung nhan

Chút miên dại em cài nơi tóc rối

Giờ phiêu linh rung từng nhịp ngút ngàn

Chia kịp lẩy dây đã bừng hôi hổi

Từ thâm nhiên u nhã kết nguyên đan

Em là cả muôn bạt ngàn cung bậc

Anh chỉ cần đôi phím nhấn buông lơi

Cho lục lạc nhịp đều mùa khốc khách

Cho rêu phong có lối biết về nơi…

17/11

Thuận Nghĩa

Comments

comments

SHARE