chanh vắt- vỏ trị được ho

cầu ai rút ván- qua đò ta đi

không tìm được ẻm nhu mì

trước nường chằn lửa. Cúi quì đâu sao!

mặt nghiêm lộ rõ hẹm ngao

không châu chấu hưỡm cũng cào cào thôi

một chiều cánh lụa rách rồi

trên nom cỏ mượt làm mồi sẻ nâu

oan Thị Kính phưỡn Thị Mầu

tèm lem tú hụ đủ màu nhân gian

lơi cật phố thị lên ngàn

không no cơm vẫn tàn tàn phấn hoa

góc rêu rờ rưỡn nắng ngà

vân vê núm gió la đà eo trăng

đếch nên ông thì ra thằng

phởn phơ sông nước tằng tằng khói mây

mai đây mốt nọ kia này

vơi nơi chén chú lại đầy chén anh

không trò tróc rễ bẻ cành

tàn hoa dập liễu cũng thành xe duyên

ngày về tới đỉnh cửu huyền

vỏ chanh đẫm giọt cam tuyền lại xưa

cầu mây bắc nối bốn mùa

ván kia gửi lại trò đùa thế nhân

ngàn thu kéo lại bên gần

vục nơi vạn đại cho trần tục nhau

giếng khơi lỡ nối dây gàu

còn dư mấy độ quấn đau để dành

một ngày cam bỗng thành chanh

bỗng chua bỗng chát bỗng đành hanh môi

cầu kia rút ván. Đã rồi!

đò ngang không bến dọc trôi cũng là…

27.01.2013

Thuận Nghĩa

(Không thuyết Pháp thì tà lưa

Thơ cũ, ảnh mới…cũng mùa tròn trăng…he..he…he…)

Comments

comments

SHARE