Home Khí công „Ở Phía Dại Khờ/ Kinh Tô Lông Mày“( phần 3 )

„Ở Phía Dại Khờ/ Kinh Tô Lông Mày“( phần 3 )

895
0

…..
Con sào cắm đã neo vào nghiệp đậu
Xin đừng buồn ta không vọng trùng khơi …

(Viết tiếp phần 3 của „Ở Phía Dại Khờ/ Kinh Tô Lông Mày“ vì hôm nay có hẹn „…để đưa những thứ thuộc về Lão Phu…“)

……

3
Đã nhiều khi lần mò về ngõ trúc
Mà vầng trăng cứ têu hếu trên đầu
Tiểu Đồng hỏi giật mình ta mới biết:
Ta từ đâu và đang định về đâu?

Âm Ba nào gạn được màu sáng chói
Mà ngồi đây đau đáu bến Như Lai
Nguồn nhiên quang từ hướng nào hú gọi
Để bâng khuâng hương đẫm phía hoa cài

Mà em nhé! Liên Khai từ đảnh thượng
Khác gì đâu sen nở dưới bàn chân
Ta không biết khi không cần phải biết
Bởi duyên sanh duyên diệt sẽ trong ngần

Mà em nhé! khi Thiều Quang đã hé
Lúc ta ngồi bóc từng lớp Chân Tâm
Sóng vẫn vỗ phía đôi bờ hệ lụy
Ngọn sóng nào cũng dào dạt tục trần

Nơi nghiệp đậu con sào kia đã cắm
Thì an nhiên hay vần vũ bão dông
Khác gì nhau giữa trùng khơi- suối cạn
Nên cần chi khắc khoải với Hư Không

Khi đã lỡ thì tội gì chẳng nhớ
Để ngồi mơ tô lại một đuôi mày
Lời son phấn trên trang Kinh Ngũ Phụng
Có một ngày giọt đẫm giữa lòng tay

Sẽ đúng lúc ta lại về ngõ trúc
Tiếng be be lẫn với tiếng tiêu chiều
Tóc Tiểu Đồng huyễn hóa vầng sương khói
Bến Triều Nguyên ngồi khõa sóng phiêu diêu….
…..

02.02.18
Thuận Nghĩa

(Phần 1 và 2 của “Ở Phía Dại Khờ” ở đây: (Không đủ kiên nhẫn, không nên đọc, vì nó dài “miên man cánh gián” lắm…he..he..he…)

Ở PHÍA DẠI KHỜ/ „KINH TÔ LÔNG MÀY“

Trích trong trường ca: ” NHÁP Ở TRÊN TÀU”
…”Chia cho em một đời tôi…Một cây si với một cây bồ đề…” (Một Dại Khờ Một Tôi- thơ Nguyễn Trọng Tạo)

1
Cũng có thể trong vòng phi tưởng
Còn loanh quanh với dúm dó tuổi xanh
Nên có thể trên tầng phi phi tưởng
Vẫn còn đau nơi chối bỏ đoạn đành

Bởi vì thế chót cùng phi phi… phi tưởng
Chắc chắn rằng còn nhầm lẫn dáng ngồi
Muôn sắc màu cũng chỉ là ảo ảnh
Nguồn trùng quang có thoáng lá chưa lơi

Rồi sẽ biết em cũng là bãng lãng
Cũng mông lung đến tường tận rã rời
Không thể hiểu những gì chắc chắn biết
Bóng nhạn chìm giữa khóe một làn môi

Và còn biết em sẽ về lừng lựng
Trên đỉnh tòa ngậy ngát khói hương trầm
Sợi trăng phiêu đủ ta mùa kéo kén
Mảnh phước điền nông dỗi gặm ngàn năm

Rồi như ta nghiêng về mùa đụn dịn
Mới hiểu rằng mười sáu có thật đâu
Tà sờn ấy trên cành sen móc tạm
Múc giọt vàng ngao ngán đãi bể dâu

Rồi như ta em biết tàn sương khói
Là loanh quanh phiến diện cả nom chiều
Ráng từ huy lã xiêu triền hú gọi
Sẽ giật mình hỏi chừng ấy là nhiêu

Như lần đó biết bờ sông luống tuổi
Nên vầng trăng cũng biết bẹt màu soi
Con sào cắm đã neo vào nghiệp đậu
Xin đừng buồn ta không vọng trùng khơi

Mai mốt nọ trên chín tầng phi phi…phi tưởng
Ta gặp nhau nhón rãi Mạn Đà La
Em đừng hỏi lúm đàn năm xưa ấy
Ta quên rồi ở dưới cội cây đa

Cũng đừng hỏi tích tình tang…bữa đó
Lẫy cung trầm bắn rụng mấy vầng Dương
Dây thảo dã cuộn lại thừng quấn khố
Ta chưa đi đã biết lỡ độ đường

Nên em ạ, nghiêng nửa mùa sương khói
Nắng bên nào cũng chẳng thể vàng ươm
Thôi đừng biết những cái gì muốn biết
Khỏi lung tung lúng túng lươn khươn

Không thể hiểu những gì chắc chắn biết
Vùng khôn nguôi rồi cứ mãi khôn nguôi
Nên có ở khểnh khang Trời Đao Lợi
Cũng vì em mà khuyết phía ngậm ngùi

2
Đừng lã chã nơi miên buồn trái khoáy
Kẻo làm hoen cả bảy sắc cầu vồng
Cứ giữ lấy trong tận cùng ngấn lệ
Giọt tương tư cho đến bữa ngày Không

Em đã biết trong đãy tình vắt ấy
Trĩu vai gồng lận đận giữa mất còn
Ta đã thử mấy lần buông bỏ xuống
Mấy lần đau không hiểu rõ nguồn cơn

Em vẫn biết trên bồ đoàn hơi ngược
Tiếng thở dài chuỗi hạt đếm ngô nghê
Ngõ trúc cũ lối về dài thăm thẳm
Bước trần ai nứt toác gót Bồ Đề

Và còn biết bao lần cất tiếng hát
Vệt thiều quang lịm chát cuối chiều tà
Giữa khoảng trầm khi buông về nốt lặng
Ta giật mình không nhận cả ra ta….

Trích trong NHÁP Ở TRÊN TÀU
Trường Ca của Thuận Nghĩa

Comments

comments

SHARE