…Mùa tôi đã úa một đời

Mùa em mới chớm trên môi nụ buồn…

 ….

MÀU CHỜ

Không còn nữa… lá trên cành đã úa

Mùa non tươi giờ phúng điếu xa xăm

Có còn đây vầng mây tàn thuở nọ

Cũng khói hương cho một độ vương thầm

Đất không lành chim không còn đậu nữa

Cánh nguyên sơ đã thăm thẳm về ngàn

Mà sao lạ hôm thu rồi nguyệt tận

Tiếng từ qui trước cửa lại râm ran…

Anh chẳng thể nói mấy từ kiếp trước

Để lý lơi cho cho đẹp nụ duyên mơ

Vọng từ qui đã gọi nhầm cửa mở

Chút long lanh tô sao thắm nụ chờ

Vết sần chai gót hồng sao lại nỡ

Bước phiêu du đành ngậm để chối từ

Thôi để lại đuôi mày kia quá vãng

Cho ngày sau đượm được nét thiên thu

Đất không lành chim không còn đậu nữa

Tiễn nhau đi tay vẫy đuối câu thơ

Anh xin hứa nhặt lại lời trót rụng

Đắp cho yêu ấm áp lại màu chờ…

16.10.21

Thuận Nghĩa

Comments

comments

SHARE