thế thôi…

…pha một ấm trà

vễnh chân gác ngọ kẽo cà… võng mây

tửng tưng vỗ phát đít ngày

vén hoàng hôn lạ luồn tay chân trời

Em…

(hay con khác)… à…ơi…

lỡ ta vào mộng chớ lời tĩnh lay

mấy khi có được cơn say

chìm nơi mụ mị để hay tình nồng

sáo nào sáo chẳng sang sông

than chi diếp dại cải ngồng vô tâm

hạ nồng nụ lõa hà rầm

có vê núm nắng đâu cần lụy ai

thế thôi…

… hớp một hớp dài

mớm môi đắng đẫm tình lai rai tình

dầm dề nhụa biển vô minh

sá chi mạn sóng tùng chinh cuối chiều

đã nơi vượn hú vạc kêu

cứ trêu gió bỏi cứ khều vạt non

mỗi khi tai mắt vẫn còn

vẫn mơi lồng lộng vẫn lòn thênh thang

mai đây gốc chiếu giữa làng

có cơ chém gió tình tang với Đời…

28.06.20

Thuận Nghĩa

LÃ LƠI TRÀ CHIỀU- 2

lã lơi với lá phát chơi…

trà chiều uống với một người… sẽ nhau

tình em lướt nhát dao cau

nơi thăm thẳm kiếp còn đau chín tầng

cho dù rồi sẽ… vân…vân… (…v…v…)

cũng phê được độ tần ngần nắm tay

cho dù mai mốt vẫn cày

miếng cơm manh áo đuôi mày khó chia

cho dù nửa chén trăng thề

quyết nhấp tận đáy hồn quê đầu cành

lá nơi biệt xứ cũng xanh

cớ sao khắc khoải bồng bềnh chốn xưa?

nhấp bao nhiêu hớp cho vừa

để không còn phải thớt thưa chúng mình

để nơi gốc chiếu tùng chinh

nắng già gió bỏi biết tình tang nhau

nói thật nhé cuộc vò nhàu

là do Ông Tạo… mình màu xít chi

chén này nhấp cạn cũng vì

người đi nghẹn một lối về ấy thôi…

28.06.21

Thuận Nghĩa

Comments

comments

SHARE