Home Khí công Cửu chuyển tán hương công NGUỒN GỐC (2)

NGUỒN GỐC (2)

3
0

Có lẽ trong dòng phát triển văn minh của nhân loại thì giai đoạn thập niên từ 1980 đến 1990 là giai đoạn mà Khí công Dưỡng sinh phát triển một cách rực rỡ và huy hoàng nhất. Nhân loại có được một giai đoạn lịch sử „Dưỡng sinh phòng bệnh“ rực rỡ ấy cũng nhờ vào Trung Hoa lục địa. Bởi ảnh hưởng của chính sách „Mỗi người dân là một bác sĩ của chính mình“ và chính sách „Phát triển Y học Trung Hoa ra thế giới“ của Đặng Tiểu Bình. Nhờ vào chính sách này mà phong trào Dưỡng Sinh Cộng Đồng tại đất nước tỷ dân này có điều kiện phát triển nhanh như diều gặp gió.

Vì được sự hỗ trợ phát triển của chính phủ, trên toàn cõi Trung Hoa rộng lớn, người người, nhà nhà…từ dân thường đến quân đội, từ nông dân đến cán bộ viên chức, từ văn phòng đến trường học…đâu đâu cũng nói đến và tập luyện dưỡng sinh.

Thời kỳ phát triển rực rỡ nhất của Khí công Dưỡng sinh tại Trung Quốc là từ năm 1980- 1985 với các phong trào thể dục „Chân Thiện Nhẫn“ của Pháp Luân Công (Đại sư Lý Hồng Chí). „Hương Công“ của Điền Thụy Sinh (Đặng Thục Sinh). „Cửu chuyển Tán hương công“ (Âu Dương Đại). „Dương gia Thái cực quyền“ (Dương Đình Ngộ). „Vận khí Trường sinh“ (Nghiêm Tuân)…

Tuy sau này mỗi vị Đại sư, Đạo… sư lừng danh của các môn phái Dưỡng sinh nói trên đều có một tiểu sử „truyền thông“ khác nhau. Nhưng về tiểu sử „nội gia“ thì ai cũng biết các phong trào Khí công Dương sinh ấy đều có nguồn gốc từ Dưỡng sinh Nội gia của „Thiền tông Phật giáo“. Bởi các Tôn sư của các trường phái Khí công Dưỡng sinh phát triển trong giai đoạn 1980- 1985 tại Trung Quốc như Điền Thụy Sinh, Âu Dương Đại, Nghiêm Tuân, Lý Hồng Chí, Độ Giác…đều là đệ tử nhập thất của Đại sư Pháp Hư (Môn đồ của Hư Vân đại sư, đồng môn của Hòa thượng Tuyên Hóa)…

Lại nói môn Khí công Dưỡng sinh cộng đồng „Hương Công“ của Đại sư Điền Thụy Sinh và môn „Cửu chuyển Tán hương công“ của Âu Dương Đại vào thời kỳ đầu của thập niên 80 phát triển mạnh hơn Pháp Luân Công của Đại sư Lý Hồng Chí rất nhiều. Nhưng sau những năm 1985 thì phong trào „Chân Thiện Nhẫn“ của Lý Hồng Chí lại phát triển cuồng phong vượt trội hơn trong cộng đồng dân sinh.

„Hương Công“ và „Cửu chuyển Tán hương công“ cùng một gốc, do Đại sư Pháp Hư sáng chế ra và truyền lại. „Hương Công“ chủ về phát triển cho cộng đồng với các động tác đơn giản, dễ tập và phát triển nhờ vào căn bản chuyển hóa khí huyết trong Kinh mạch. „Cửu chuyển Tán hương công“ chủ về điều hòa Thân- Tâm đồng bộ và nền tảng phát triển là „Điều tức“ (Hơi Thở).

„Hương Công“ và „Cửu Chuyển Tán Hương Công“ thực chất là một, chỉ là cách trao truyền có khác nhau về đối tượng. „Hương Công“ chủ về Ngoại truyền. „Tán Hương Công“ chủ về Nội truyền.

Hương Công và Tán Hương Công có 3 tầng truyền thừa, bao gồm:
1- Tầng 1 gọi là „Sơ Hương Công“ (Sơ đẳng) bao gồm 2 bộ.
a/ „Phất thủ Đồng tử“ gồm 16 thức (Ngoại truyền):
– Khởi thức thập biên
– Kim long vĩ biến
– Phượng hoàng điểm đầu
– Bát tự kim lâu
– Huyền cầm cổ khúc
– Khất bát phân châu
– Liên diệp bạt sầu
– Tả chuyển càn khôn
– Hữu chuyển phong môn
– Kình ngư quá hải
– Luân chuyển pháp đài
– Đạt ma thuyền độ
– Phong nhĩ giải tai
– Kim quang chiếu mục
– Song thủ giao thoa
– Hương hội liên tòa

b/ „ Lãn Lão Chuyển Yêu“ (Nội truyền) gồm 6 thức:
– Hí lộng mỹ nhân
– Tả hữu chuyển thân
– Ỷ huyền nhi lập
– Hạ đảm tục trần
– Thiên lý thừa vân
– Vô vi tùy thủ

2- Tầng 2 gọi là „Trung Hương Công“ (Trung đẳng) cũng bao gồm 2 bộ (Nội gia truyền thừa):
a/ „Ngũ bộ trường không“ gồm 5 thức:
– Thoát ly thức tự phược
– Cước phá quá u uyên
– Tùy phong đề biên đái
– Thoái độ động lam tuyền
– Ngũ bộ trường không nhiên

b/ „Lục độ chẩn tế“ gồm 6 thức:
– Địa thuần lương chẩn tế
– Thủy trầm ôn chẩn tế
– Hỏa liệt bồi chẩn tế
– Phong bình vượng chẩn tế
– Không giai hòa chẩn tế
– Thức định linh chẩn tế

3- Tầng thứ 3 „Thượng Hương Công“ (Thượng đẳng) gọi là „Cửu Chuyển Tán Hương Công“ gồm 3 bộ 9 thức (Nội gia mật truyền)
– 3 thức Động công
– 3 thức Bán động công
– 3 thức Tĩnh công.

Sau những năm 1990, phong trào Khí công Dưỡng sinh ở Trung Hoa lục địa bị thoái trào. Do sự phát triển quá vũ bão, vượt qua khởi tầm kiểm soát của chính quyền. Vì vậy họ Đặng lại ra chính sách „tận diệt“ để bảo tồn quyền lực của Đảng cầm quyền. Lúc này chỉ có Đại sư Điền Thụy Sinh là còn ở lại Trung thổ. Còn các vị Đạo sư khác đều lần lượt bị trục xuất khỏi Trung Hoa. Đại sư Lý Hồng Chí và Giáo sư Nghiêm Tuân đưa Pháp Luân Công và Vận Khí Trị Liệu sang định cư ở Mỹ và phát triển các phong trào Dưỡng sinh ở phương Tây. Môn đồ của Đại sư Điền Thụy Sinh mang Hương Công phát triển ở Châu Âu. Thiền sư sư Độ Giác và Đạo sư Âu Dương Đại lẫn tránh sang Tân Cương và Tây Tạng. Sau này Thiền sư Độ Giác cũng sang Mỹ định cư và qui ẩn ở „Vạn Phật Thánh Thành“, nghe nói sau này „Ngũ bộ trường không“ và „Lục độ chẩn tế“ được một truyền nhân dòng chính của Hòa thượng Tuyên Hóa là Đại đức Hằng Trường dựa vào kinh Pháp Hoa để chuyễn hóa thành bộ Khí công Thái cực „Càn Khôn Thập Linh“ và „Càn Khôn Thập Huyền“.

Đạo sư Âu Dương Đạt mang „Cửu chuyển Tán hương công“ sang Nepal phát triển một thời gian ở đó. Và sau đó cũng sang Thụy Sĩ định cư và phát triển dòng „Mật thừa hương công“ tại Trung Âu và Nga.

Ngày nay Vận Khí Trị Liệu của Giáo sư Nghiêm Tuân chỉ chủ yếu là Nội gia truyền thừa và phát triển trong giới trung lưu học thuật. „Càn không thập linh“ của thầy Hằng Trường chủ yếu phát triển trong giới Phật Tử ở phương Tây. Pháp Luân Công của Đại sư Lý Hồng Chí thì phát triển học thuyết Tu Tâm „Chân Thiện Nhẫn“ rất mạnh ở Mỹ, Canada và châu Âu. Sơ Hương Công cũng được phát triển khá ấn tượng trong cộng đồng dưỡng sinh của người Châu Âu bản địa, đặc biệt là phát triển rất mạnh mẽ ở Thụy Sĩ, Đức, áo, Đan Mạch, Phần Lan, Nga…

Chỉ có „Cửu Chuyển Tán Hương Công“ là phát triển khá khiêm tốn do tính chất mật thừa và yêu cầu trì luyện quá nghiêm cẩn và khắt khe. Chỉ có hai dòng phát triển một cách rất mờ nhạt là ở Nepal và Thụy Sĩ.

Lại nói, trong bài tập bổ sung cho Vũ Điệu Trường Sinh (Nhịp Điệu Hồi Sinh) ở phần chiết chiêu cho y thuật „Cường Dương Tráng Thận“, tôi có bổ sung thuật „Đánh bụng thổi chai“ (Trường miên tức) và một nhịp vận động „Bổ Thận“. Nhịp vận động „Bổ thận“ đó, chính là phần vận động cơ bản của thức „NGŨ BỘ TRƯỜNG KHÔNG NHIÊN“ trong 2 bộ của „Trung đẳng Hương Công“ đã nói trên.

Truyền thừa và phổ cập phải có gốc có gác đó là đặc điểm căn bản của Dưỡng sinh Cổ truyền. Nay tôi trân trọng thông báo với toàn thể môn sinh của TNDSĐ và học viên các khóa tập luyện cộng đồng, nguồn gốc xuất xứ của các chiêu thức mà chúng ta đang tập luyện là vậy chứ không phải do tôi tự sáng chế ra!!!

Trân trọng

24/04/26
Thuận Nghĩa

SHARE